Tòng Chip
Tập 1: “Từ Liêm là nhà, đừng khóc!”
Chào các bạn, mình là Huyền xì-líp. Mình rất thích mặc váy nhưng mà
lại cực kỳ ghét mặc quần xì-líp. Bố mẹ Huyền thì suốt ngày nhắc nhở:
- Con gái con đứa, đã hay mặc váy thì chớ mà lại không chịu mặc
xì-líp bên trong. Mấy thằng thanh niên bây giờ là chúng nó soi hàng kinh
lắm đấy, đừng có mà chủ quan.
Huyền nghe vậy thì ậm ừ cho qua chuyện rồi cũng ngúng nguẩy mặc vào
cho bố mẹ vui lòng, nhưng chỉ cần đi ra đến cổng là Huyền lại thò tay
vào lột luôn quần xì-líp ra và đội lên đầu. Cái tên Huyền xì-líp cũng
bắt nguồn từ đó.
Nhà Huyền ở một huyện ngoại thành của Hà Nội, nghèo lắm. Người ta hay
nói “nghèo rớt mồng tơi” nhưng thực sự nhà Huyền nghèo đến nỗi mồng tơi
cũng chả có mà rớt. Hồi bé thì Huyền học hành cũng khá chỉn chu nhưng
không hiểu sao càng lớn thì học lại càng ngu. Từ cái ngày bị chó dại cắn
và quên không tiêm phòng, Huyền trở nên thông minh đột xuất và tự nhiên
lại nung nấu cái ý định là sẽ đi du lịch bụi vòng quanh 10 quận và 19
huyện thị của Hà Nội.
Khi nghe Huyền trình bày kế hoạch và hoài bão lớn lao ấy, bố mẹ Huyền
mắt tròn xoe như ốc, mồm há hốc, môi khô không khốc. Nhưng khi Huyền đã
quyết thì thằng nào gàn Huyền giết. Biết vậy nên bố mẹ Huyền không dám
ngăn cản. Hôm Huyền xuất hành, hai ông bà khóc như mưa.
- Con đã suy nghĩ kỹ chưa con?
- Dạ, kỹ rồi thưa bố mẹ. Đi xong chuyến này về con sẽ viết sách
bán, nhà mình sẽ lên đời từ đây. Con sẽ làm cho bố mẹ nở mày nở mặt.
- Bố mẹ chỉ mong con vác được cái xác về là tốt rồi, chứ học dốt
như mày mà viết sách thì ra đường chúng nó ném sách vào mặt bố mẹ mày,
lúc đó thì không chỉ nở mày nở mặt mà là cả sưng mặt con ạ. Thôi, đi sớm
đi kẻo nắng.
- Mẹ không cho con tiền đi đường à?
- À ừ, tí thì mẹ quên, đây, còn 70 nghìn, mới bán con gà mái hôm
qua xong, định lát nữa đi mua “Rocket 1h” cho bố mày, nhưng giờ mẹ đưa
cả cho mày. Khổ, con gà mái đang đẻ trứng rất to và đều, vậy mà…