Trang

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

NẾU LÀ NHÀ CẦM QUYỀN, TÔI SẼ ĂN NO NGỦ KỸ

Nguyễn Văn Hoàng 

Các nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam hình như không bao giờ thèm nhìn lại những nguyên nhân đưa cuộc cách mạng thám tám, cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ đến thắng lợi.

Thời kháng chiến 45, điện thoại, internet không có, dân hoàn toàn mù chữ nên không thể khai thác thông tin từ nguồn sách báo cực kỳ hạn chế. Người ta nói sao, dân nghe và biết vậy. Số cực ít có chữ hoặc không nghe, hoặc miễn cưỡng theo cách mạng.

Đời sống người dân khi đó quá cùn quẫn nghèo khổ, phải ăn cám, bán con, áo không có mặc, vá chằng vá đụp. Có thể tạm hình dung cuộc sống khi đó còn khốn khổ hơn cả nơi nghèo nhất Việt Nam bây giờ. Bây giờ có đi đến những nơi đó cũng khó nhìn thấy cái áo rách.

Dân số nước ta năm 45 bằng khoảng ¼ hiện tại, tình cảm gắn bó chân thật chứ không thủ đoạn giả dối. Không có gì để ăn, chẳng có gì để mất, lại được bày cái bánh vẽ to tướng trước mặt nên cứ thế xông lên, bỏ mạng không tiếc. Dân bây giờ đã bạc nhược đớn hèn nhưng lại đểu giả khốn nạn dã man. Ông nào cũng to, ông nào cũng sẵn sàng thể hiện đẳng cấp, lao vào chấp với nhau, đập chết nhau. Xưa không có gì để kèn cựa cay cú, giờ cuộc sống thực dụng bon chen khiến người ta nhiễm đủ thứ, vô cảm dẫm đạp đầu độc lường gạt nhau để kiếm tiền. Chẳng day dứt tình đồng bào, chẳng đếm xỉa nghĩa dân tộc.

Dân bây giờ sợ chết đến khiếp nhược mụ mẫm. Ngay cả khi những thứ quý giá nhất của đời mình bị tước đoạt trắng trợn phũ phàng, họ vẫn không dám chết. Nhưng lúc nào đó quẫn trí, họ lại chọn cho mình cái chết hèn hạ, vô ích.

Thu phục - lấy được lòng dân bây giờ khó hơn lên giời vì sự lươn lẹo gian manh quỷ quyệt. Anh chị em ruột thịt trong gia đình còn rình mò giả dối, lừa gạt nhau kể chi ngoài xã hội. Bọn quái đản lọc lừa này sẵn sàng ngả về phía mạnh bất chấp lẽ phải, đạo lý. Gió chiều nào che chiều ấy là như thế.

Hồi xưa còn có sự trợ giúp của các nước cùng khối, bây giờ chính quyền đã chính thức thiết lập quan hệ từ lâu, nói nôm na là chơi với nhau như bạn bè và các mối quan hệ đều rất thực dụng. Việt Nam lại quá giỏi trong vấn đề mua chuộc hối lộ, mà hứa và không làm được như đã hứa của các đời đại sứ Mỹ ở Việt Nam là ví dụ.

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Xăm bản đồ Trường Sa, Hoàng Sa trên lưng

(NLĐ) Anh Trần Văn Chúc (28 tuổi, ngụ tại thị trấn Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Đồng) vừa xăm bản đồ Việt Nam với hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa trên chính lưng của mình.



Hình xăm bản đồ Việt Nam trên lưng anh Trần Văn Chúc

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Về cái gọi là Nghị định 72 của xứ lừa

(Ngọc Thu) Tóm lại: Các blogger, các facebooker có quyền chia sẻ chuyện cá nhân, chuyện riêng tư, muốn show cái gì cũng được nhưng KHÔNG ĐƯỢC TỔNG HỢP THÔNG TIN, bởi tổng hợp thông tin sẽ cho dân chúng nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh, một cái nhìn bao quát về những phát biểu, lời nói, việc làm của những người điều hành đất nước. Điều này "nguy hiểm" vì sẽ giúp cho người dân nhận ra cái sai, cái xấu, cái tầm bậy... của những người lãnh đạo, và như vậy thì sẽ "ảnh hưởng đến an ninh quốc gia", là "phá hoại khối đại đoàn kết", là "diễn biến hòa bình", là "tiếp tay với các thế lực thù địch", là "chống đảng, chống nhà
nước"...
Nhưng không sao, bà con chớ có lo quá, vì "cùng tất biến", càng siết thì càng sớm sập! Cứ để cho chúng giấu, chẳng ai chỉ ra cái sai của chúng, chúng cứ tiếp tục làm bậy thì sớm sụp. Nếu chuyện đó xảy ra thì đó là do chúng tự giựt sập, không có bàn tay của "các thế lực thù địch" nào đụng tới cả.

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

NHỤC

Thái Bá Tân

Hay tin, ông bỏ cả việc đang làm giở ở Sài Gòn, vội vàng bay ra Hà Nội.
Vừa đặt va-li xuống nền nhà, ông cao giọng hỏi vợ:
“Làm sao mà người ta trả lễ?”
“Vì con ông làm công an.”
“Công an thì sao mà trả lễ?”
“Ông đi mà hỏi người ta ấy.”
“Nhưng trước đồng ý, người ta đã biết nó là công an rồi cơ mà?”
“Tôi biết đâu đấy. Sao ông cáu với tôi?”
“Nhục!”
*
Con trai ông và con gái gia đình ông giáo phố bên học cùng nhau từ bé rồi yêu nhau và định lấy nhau. Cả hai đều ngoan, lại môn đăng hộ đối, tưởng chẳng còn gì nữa phải bàn. Thế mà khi nghe tin con ông vào Học viện công an, gia đình ông giáo có ý ngãng ra. May hai đứa yêu nhau thực sự nên cuối cùng cũng xuôi xuôi, và tuần trước họ đã đồng ý cho làm lễ dạm hỏi. Thế mà bây giờ... Trả thì trả, thành phố này thiếu gì con gái! ông nghĩ. Đành là thế, nhưng ông thấy bị sĩ nhục. Một gia đình như ông, với một thằng con hiền lành, tử tế như con ông mà bị trả lễ thì thật nhục. Hàng xóm sẽ khối anh được dịp đơm đặt.

Mại dâm ở Triều Tiên

Lời bàn: Ai đó vẫn nghĩ rằng thần dân của anh Ủn đang đói ăn là sai lầm hoàn toàn. Các cụ đã từng nói: no cơm ấm cật, đói thèm ăn mà no thèm đụ. Nếu dân Triều Tiên mà đói thì cái "tự do" nó ngẩng đầu lên sao được mà có dịch vụ này?

(ĐVO) Một quan chức cấp cao Triều Tiên đào tẩu cho hay, kết quả kiểm tra sức khỏe cho những thanh niên 16 tuổi đăng ký nghĩa vụ quân sự ở Chongjin cho thấy hơn 60% thiếu nữ Triều Tiên đã từng quan hệ tình dục. Ở một số vùng của Triều Tiên, các loại bệnh lây qua đường tình dục cũng đang gia tăng mạnh.
Các quan chức tình báo Hàn Quốc cho hay, nạn mại dâm và ma túy đang ngày càng phổ biến ở Triều Tiên, đặc biệt là ở các khu vực biên giới giáp với Trung Quốc.
Tình trạng mại dâm ở Triều Tiên bắt đầu bùng phát từ giữa những năm 2000, và giờ đây ngay cả các sinh viên đại học cũng mon men đến với nghề mại dâm, và khách hàng của họ thường là các quan chức.
Đợt đói kéo dài liên miên những năm 1990 khiến hàng nghìn người phải tìm đến biên giới Triều Tiên – Trung Quốc để tìm việc và kiếm sống. Kể từ đó, chuyện tình dục cũng "mở" hơn, đồng nghĩa với nạn buôn bán người và mại dâm cũng gia tăng.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

MacARTHUR VÀ BÊN THẮNG CUỘC

(Góc nhìn Alan Blog) Cuối tuần qua, vài gia đình chúng tôi quây quần coi cuốn phim “Emperor”, hồi ký của tướng Mỹ Fellers về những ngày đầu chiếm đóng Nhật Bản của quân đội Mỹ sau khi Nhật đầu hàng. Fellers thuộc ban tham mưu của Đại Tướng Douglas MacArthur, Tư Lệnh Tối Cao của lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương và lúc đó là vị Chỉ Huy cao nhất của Mỹ tại Nhật.
Một ngạc nhiên thú vị
MacArthur giao Fellers 10 ngày để xác quyết về tội phạm chiến tranh của Nhật Hoàng Hirohito. Nếu có tội, Hirohito phải bị đưa ra Toà Án Đặc Biệt và có thể bị tử hình. Việc này có thể gây một nội loạn lớn lao từ dân Nhật, vốn vẫn còn sùng bái Hoàng Đế của họ. Sau 10 ngày thẩm vấn cả trăm quan chức Nhật, Fellers vẫn không thể kết luận là Nhật Hoàng có hay không có tội vì thiếu chứng cớ.


TRAO ĐỔI VỀ XÓA ĐÓI GIẢM NGHÈO: SUÝT BỊ ĂN CHIẾC GIÀY!

(Trần Đình Triển) Năm ngoái, có cuộc gặp Hội đồng hương Hà Tĩnh tại Hà Nội anh bạn hỏi tôi: “Mày có đến dự không? Tao đi dự mấy lần thấy chán quá, mang tính xã giao, xáo rỗng thôi, không thấy ích lợi gì cả”. Tôi trả lời: “Tao cũng được anh em gọi điện mời nhưng tiếc quá ngày đó tao phải đi công tác xa. Cái quan trọng là anh em đồng hương nên đóng góp trí tuệ với quê hương để phát triển kinh tế như thế nào, phát huy được lợi thế về đất đai, văn hóa, truyền thống và tính cần cù chịu khó của người dân quê ta… giúp dân đỡ đói khổ”.

Tôi chưa nói dứt lời thì anh bạn tôi vốn tĩnh bỗ bã nhưng chất phác, mộc mạc nói như quát với tôi: “ Đ…gì, mày lại sách vở, luận cương, đường lối. Nói mà không làm,nói 1 đàng làm 1 nẻo thì được cái đ…gì. Cây gì? Con gì hả? Mọi người bảo cây thuốc phiện, con ca ve thì có. Dân giàu hả? Việc làm không có. Nước giàu hả? Ngân sách thu không đủ chi, vào túi quan tham hết thì phát triển cái đ…gì”.