Nguyễn Văn Hoàng
Các nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam hình như không bao giờ thèm nhìn lại những nguyên nhân đưa cuộc cách mạng thám tám, cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ đến thắng lợi.
Thời kháng chiến 45, điện thoại, internet không có, dân hoàn toàn mù chữ nên không thể khai thác thông tin từ nguồn sách báo cực kỳ hạn chế. Người ta nói sao, dân nghe và biết vậy. Số cực ít có chữ hoặc không nghe, hoặc miễn cưỡng theo cách mạng.
Đời sống người dân khi đó quá cùn quẫn nghèo khổ, phải ăn cám, bán con, áo không có mặc, vá chằng vá đụp. Có thể tạm hình dung cuộc sống khi đó còn khốn khổ hơn cả nơi nghèo nhất Việt Nam bây giờ. Bây giờ có đi đến những nơi đó cũng khó nhìn thấy cái áo rách.
Dân số nước ta năm 45 bằng khoảng ¼ hiện tại, tình cảm gắn bó chân thật chứ không thủ đoạn giả dối. Không có gì để ăn, chẳng có gì để mất, lại được bày cái bánh vẽ to tướng trước mặt nên cứ thế xông lên, bỏ mạng không tiếc. Dân bây giờ đã bạc nhược đớn hèn nhưng lại đểu giả khốn nạn dã man. Ông nào cũng to, ông nào cũng sẵn sàng thể hiện đẳng cấp, lao vào chấp với nhau, đập chết nhau. Xưa không có gì để kèn cựa cay cú, giờ cuộc sống thực dụng bon chen khiến người ta nhiễm đủ thứ, vô cảm dẫm đạp đầu độc lường gạt nhau để kiếm tiền. Chẳng day dứt tình đồng bào, chẳng đếm xỉa nghĩa dân tộc.
Dân bây giờ sợ chết đến khiếp nhược mụ mẫm. Ngay cả khi những thứ quý giá nhất của đời mình bị tước đoạt trắng trợn phũ phàng, họ vẫn không dám chết. Nhưng lúc nào đó quẫn trí, họ lại chọn cho mình cái chết hèn hạ, vô ích.
Thu phục - lấy được lòng dân bây giờ khó hơn lên giời vì sự lươn lẹo gian manh quỷ quyệt. Anh chị em ruột thịt trong gia đình còn rình mò giả dối, lừa gạt nhau kể chi ngoài xã hội. Bọn quái đản lọc lừa này sẵn sàng ngả về phía mạnh bất chấp lẽ phải, đạo lý. Gió chiều nào che chiều ấy là như thế.
Hồi xưa còn có sự trợ giúp của các nước cùng khối, bây giờ chính quyền đã chính thức thiết lập quan hệ từ lâu, nói nôm na là chơi với nhau như bạn bè và các mối quan hệ đều rất thực dụng. Việt Nam lại quá giỏi trong vấn đề mua chuộc hối lộ, mà hứa và không làm được như đã hứa của các đời đại sứ Mỹ ở Việt Nam là ví dụ.
Các nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam hình như không bao giờ thèm nhìn lại những nguyên nhân đưa cuộc cách mạng thám tám, cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ đến thắng lợi.
Thời kháng chiến 45, điện thoại, internet không có, dân hoàn toàn mù chữ nên không thể khai thác thông tin từ nguồn sách báo cực kỳ hạn chế. Người ta nói sao, dân nghe và biết vậy. Số cực ít có chữ hoặc không nghe, hoặc miễn cưỡng theo cách mạng.
Đời sống người dân khi đó quá cùn quẫn nghèo khổ, phải ăn cám, bán con, áo không có mặc, vá chằng vá đụp. Có thể tạm hình dung cuộc sống khi đó còn khốn khổ hơn cả nơi nghèo nhất Việt Nam bây giờ. Bây giờ có đi đến những nơi đó cũng khó nhìn thấy cái áo rách.
Dân số nước ta năm 45 bằng khoảng ¼ hiện tại, tình cảm gắn bó chân thật chứ không thủ đoạn giả dối. Không có gì để ăn, chẳng có gì để mất, lại được bày cái bánh vẽ to tướng trước mặt nên cứ thế xông lên, bỏ mạng không tiếc. Dân bây giờ đã bạc nhược đớn hèn nhưng lại đểu giả khốn nạn dã man. Ông nào cũng to, ông nào cũng sẵn sàng thể hiện đẳng cấp, lao vào chấp với nhau, đập chết nhau. Xưa không có gì để kèn cựa cay cú, giờ cuộc sống thực dụng bon chen khiến người ta nhiễm đủ thứ, vô cảm dẫm đạp đầu độc lường gạt nhau để kiếm tiền. Chẳng day dứt tình đồng bào, chẳng đếm xỉa nghĩa dân tộc.
Dân bây giờ sợ chết đến khiếp nhược mụ mẫm. Ngay cả khi những thứ quý giá nhất của đời mình bị tước đoạt trắng trợn phũ phàng, họ vẫn không dám chết. Nhưng lúc nào đó quẫn trí, họ lại chọn cho mình cái chết hèn hạ, vô ích.
Thu phục - lấy được lòng dân bây giờ khó hơn lên giời vì sự lươn lẹo gian manh quỷ quyệt. Anh chị em ruột thịt trong gia đình còn rình mò giả dối, lừa gạt nhau kể chi ngoài xã hội. Bọn quái đản lọc lừa này sẵn sàng ngả về phía mạnh bất chấp lẽ phải, đạo lý. Gió chiều nào che chiều ấy là như thế.
Hồi xưa còn có sự trợ giúp của các nước cùng khối, bây giờ chính quyền đã chính thức thiết lập quan hệ từ lâu, nói nôm na là chơi với nhau như bạn bè và các mối quan hệ đều rất thực dụng. Việt Nam lại quá giỏi trong vấn đề mua chuộc hối lộ, mà hứa và không làm được như đã hứa của các đời đại sứ Mỹ ở Việt Nam là ví dụ.