Trang

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

“Vô cảm” – virus lây lan trong giới trẻ

(Hoàng Trường) Một xã hội phát triển sẽ khiến cho con người có nhiều thay đổi, bận rộn và không có nhiều thời gian để quan tâm tới mọi người xung quanh. Đặc biệt là giới trẻ, được thích nghi với những sự mới mẻ từ rất sớm, không được tiếp cận nhiều với những tư tưởng, quan điểm của cha ông xưa nên có những suy nghĩ xa vời chuẩn mực trong đạo đức. Giới trẻ hiện nay sống vô cảm, thờ ơ với những người xung quanh, trở nên khô khan khi không còn những tình cảm quý giá nuôi dưỡng tâm hồn.

“Bệnh” vô cảm là căn bệnh không có tên trong danh sách ngành y, nhưng nó vẫn thường trực trong cuộc sống hàng ngày, xung quanh chúng ta.

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Ngu lâu dốt bền


 Công văn 1042/C67-P3
Không biết cái thành ngữ tếu táo dân dã “ngu lâu, dốt bền” có từ bao giờ và ai là người phát minh. Nhưng có vẻ như khó có thể tìm được cụmtính từ nào sát hợp hơn, và nó hơi bị… chuẩn khi đề cập đến sự kiện đang gây bão dữ dội trên công luận: công văn (c/v) số 1042/C67-P3 của Cục CSGT đường sắt, đường bộ (C67) – Bộ Công an và lý lẽ bảo vệ nó của 2 ngài đại tá, đều cương vị Phó Cục trưởng C67, khi bị báo chí rầm rộ chất vấn, phản biện.

Đọc c/v 1042 và ý kiến 2 quan chức trên, người ta có cảm giác tác giả những phim kinh dị hàng “bom tấn” của hollywood cũng chào thua. Tại c/v này, C67 yêu cầu Trưởng phòng CSGT các tỉnh, TP trực thuộc TW chỉ đạo lực lượng trực tiếp tuần tra, kiểm soát: “Luôn luôn nâng cao tinh thần cảnh giác, kiên quyết đấu tranh làm rõ với những đối tượng quay phim chụp ảnh hoạt động tuần tra kiểm soát, xử lý vi phạm khi chưa được phép đồng ý của CSGT đang làm nhiệm vụ. Nếu đúng là nhà báo thì tập hợp thông báo cho cơ quan chủ quản, nếu giả danh nhà báo thì tạm giữ, lập hồ sơ chuyển cơ quan chức năng xử lý…” (!?!).2
Người ký c/v này là đại tá Phó Cục trưởng Trần Sơn Hà. Trả lời báo chí chất vấn, Phó Cục trưởng Hà vẫn quanh co bao biện, khư khư bênh vực cái “quái thai” này. Ngoài ông Hà, phải kể đến đại tá Phó Cục trưởng Nguyễn Ngọc Tuấn.

Chuyện của tôi:Vào đảng

Lão trưởng phòng và lão Phó bí thư đảng ủy gọi mình ra nói chuyện. Đại khái là em có muốn vào đảng không, vào đảng thì mới thăng tiến được, trước mắt là cái ghế trưởng phòng sẽ là của em khi anh về hưu và có thể là phó giám đốc nữa... mà chi phí thì chưa tới 100 (triệu), chỉ khoảng 1 năm sau khi là đảng viên thì em sẽ thu hồi đủ vốn... Minh bắt đầu con nai vàng ngơ ngác:

- Ơ, em tưởng là vào đảng thì mình phải gương mẫu hơn, trách nhiệm hơn, phải luôn tin tưởng vào cái ông Mác, ông Mao gì đó và phải thấm nhuần tư tưởng bác Hồ... chứ sao lại vào đảng là lại có tiền hả anh, vào đảng mới có bổng lộc à?

- Ừ, lý thuyết thì là vậy nhưng muốn có tiền thì phải có chức, muốn có chức thì phải là đảng viên. Các ông đảng viên gạo cội có phát biểu gì, chủ trương đường lối... thì kệ, các ông ấy cũng vì tiền mà nói vậy thôi chứ có hiểu gì đâu. Anh đây cũng vậy, cứ ù ù cạc cạc ăn tiền, quê hương là chùm khế ngọt mà. Tay phó bí thư sổ ra 1 tràng đi cùng với nụ cười bỉ ổi

Mình hẹn bọn chúng sẽ trả lời sau nhưng mình nghĩ: nếu tao đồng ý thì tao sẽ chính thức là thành viên của cái băng nhóm mafia, sẽ cùng hội cùng thuyền với chúng mày, sẽ coi nhân dân là địch... ôi như vậy thì tao sẽ có tội lớn với dòng tộc nhà tao, tao sợ quả báo lắm. Thôi, cái xưởng sản xuất ống cống (*)  của nhà cũng sắp khai trương rồi, với tiềm năng thị trường là 16 ống loại đặc biết, 175 cái loại sang và hơn 3 triệu cái loại thường thì 3 đời nhà tao tiêu cũng chả hết tiền. Đừng có hòng mà xui được tao làm điều ác nhé.

(*) Độc tài Gaddafi chết trong ống cống - 16 viên BCT - 175 viên TW đảng - 3 triệu đảng viên

Khi nào "ông" khuất?

(Ngân An) Ông cụ ốm đâu bệnh tật mà vẫn cứ sống nhơn nhơn, ăn hết lộc của con cháu nên lũ con ức lắm. Chúng chỉ mong ông "đi" cho khuất mắt nhưng chưa biết làm cách nào nên mới chuẩn bị mâm xôi, thủ lợn tìm gặp ông thầy bói cao tay trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, nhìn thấu tương lai để hỏi cho ra nhẽ
- Nhờ lão xem giùm hộ chúng con ông cụ nhà con sinh ngày 3/2/1930, không rõ sinh vào giờ nào nhưng sinh ra tại Hương cảng, Trung cộng thì bao giờ mới được đi theo cụ (lưỡi) Mác, lưỡi (Lê) ạ?
Sau một hồi bấm quẻ, xin âm dương, thầy bói lắc đầu
- Ca này khó quá, thầy xin chịu nhưng thầy thấy thế này: đáng ra ông cụ nhà các anh đi lâu rôi nhưng chính người nhà các anh trong lúc thấy ông hấp hối lại nhờ đến thằng lưu manh tên là Khựa nhờ nó cứu chữa, ở cái chỗ gọi là Hội nghị Thành đô đó, mà võ công của thằng lưu manh đó rất uyên thâm nên nó vẫn giữ được cái mạng cho ông cụ nhà các anh đó. Nhưng đừng buồn, tuổi thọ trung bình của người VN ta chỉ là 75 trong khi lão nhà các anh nay đã 83, ghẻ lở đầy mình lại còn ung thư di căn giai đoạn cuối nữa thì chắc chắn là cũng sắp đi rồi, các anh cứ chuẩn bị lo hậu sự đi là vừa.
Nghe thấy thế, lũ con nhảy cẫng lên sung sướng và cùng đồng ca: cuộc đời vẫn đẹp sao...

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Tại sao người dân lại tỏ ra vui mừng khi hay tin đồng loại chết

(Ngân An) Trên đường về quê bỗng nhiên nhìn thấy đám đông đang túm tụm xì xào bàn tán, thấy lạ nên mình tò mò dừng xe ngó xem sao. Thì ra đó là một vụ tai nạn giao thông, khói hương nghi ngút, tiền lẻ vương vấn khắp nơi còn nạn nhân thì đã được phủ kín bằng manh chiếu cũ. Lạ một điều là chả thấy ai tỏ ra xót thương cho người quá cố mà ai cũng hớn hở như vừa trúng xổ số nên mình tiến lại chỗ bác cao tuổi nhất và hỏi
- Cháu hỏi khí không phải, sao mọi người lại tỏ ra vui vẻ như vậy trước cái chết của đồng loại? Phải chăng nạn nhân là đầu trộm đuôi cướp, lưu manh chuyên nghiệp hay đối tượng đua xe vậy?
- Nó còn hơn cả lưu manh đấy, nó là côn đồ được nhà nước bảo kê, công an đấy. Bác già nói với giọng vui mừng tột độ như là vừa cắt bỏ được khối ung thư di căn trên cơ thể mình
Lặng người mất vài giây, mình ra thắp nén hương cho người xấu số rồi tiếp tục hành trình. Vừa đi vừa suy tư nghĩ, không hiểu sao khi công an gặp nạn mà người dân lại vui mừng đến vậy, nghĩ mãi mà không tìm ra được câu trả lời, bạn nào thông thạo hơn thì giải đáp hộ tớ với.

Vài lời với các dư luân viên

(Ngân An) Một số bạn gửi message cho mình, đại khái là: sao hay comment và có những status tiêu cực, chả nhẽ xã hội không còn việc gì tốt đẹp hay sao; hãy nhớ rằng nhờ có đảng có bác nên dân mình mới được sống trong đất nước độc lập tự do; bạn chắc được trả tiền để bôi bác chế độ; có giỏi thì về Việt nam công khai danh tính xem có dám to mồm không... Mình xin trả lời thế này
- Mình hiện đang ở Việt nam, ở thủ đô ngàn năm văn hiến đó (các bạn vào phần thông tin trên timeline của mình sẽ rõ)
- Việc ca ngợi đảng, nhà nước đã có các Dâm Loạn Viên (DLV), Vua Tin Vịt (VTV), các đĩ bút của Đinh (tặc) Thế Huynh làm rồi nên nếu mình cũng làm như vậy thì e rằng có sự chồng chéo và như vậy thì đó là việc không cần thiết
- Thể hiện chính kiến của mình chả nhẽ phải có động lực là tiền sao? Theo mình được biết thì đảng và nhà nước chỉ trả tiền cho những thông tin không đúng sự thật cho những đối tượng như mình vừa nêu còn phần thưởng dành cho những người dám thể hiện suy nghĩ thật của mình là sự sách nhiễu, gây khó dễ và thậm chí là cái thòng lọng mang tên 'Điều 258 BLHS' tròng vào cổ
- Nói là nhờ có đảng, có bác nên đân ta mới có độc lập tự do thì mình xin hỏi thế gần 200 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới không có đảng, có bác lãnh đạo thì họ chắc đang làm nô lệ? Và mình cũng khẳng định luôn cái khẩu hiệu 'Độc lập - Tự do - Hạnh phúc' chỉ là cái khẩu hiệu mị dân chỉ có tính chất lòe bịp mà thôi. Một đất nước độc lập sao phải dâng đất, dâng biển đảo cho ngoại bang? Ngày xưa chưa có đảng, có bác thì những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống bị coi là lũ bán nước, rước voi về dày mả tổ cũng không làm mất tắc đất nào của tổ tiên còn ngày nay ra sao chắc các bạn tự biết.
Còn về tự do ư? Thích thì họ dựng cái barie lên và nói khu vực cấm, không được bén mảng tới. Thích thì họ dựng cái biển cấm quay phim chụp ảnh để tránh bị ghi lại những việc làm bất nhân của họ. Thích thì họ bao vây nhà không cho bạn đi đâu với lý do là đảm bảo an toàn cho bạn. Thích thì họ không cho bạn xuất cảnh khi bạn có đầy đủ giấy tờ hợp lệ. Thích thì họ tống bạn vào tù với lý do yêu nước không đúng cách, không đúng theo định hướng của đảng...
Rồi nữa, sống trong đất nước độc lập tự do mà gái phải trần truồng cho bọn không có đảng, có bác lãnh đạo để mong được làm vợ nó, phải rời bỏ thiên đường để tới xứ giãy chết làm oshin, làm đĩ (với nữ), làm cửu vạn (với nam) thì thử hỏi có đảng, có bác lãnh đạo để làm gì? Không có đảng, có bác lãnh đạo có khi tôi và các bạn chả phải ngồi tranh luận với nhau trước màn hình mà có khi chúng ta đang nắm tay nhau du lịch vòng quanh thế giới cũng nên.
Còn nhiều điều muốn nói nữa nhưng trước mắt là như vậy đã.

Nỗi sợ nhân dân bấm máy

 VietTuSaiGon - RFA blog

Theo một số báo trong nước đưa tin: “Cục CSGT đường bộ, đường sắt (Bộ Công an) đã ra văn bản gửi Trưởng phòng CSGT các tỉnh, TP chỉ đạo về việc “Giả danh nhà báo ghi hình CSGT”. Nội dung văn bản này đang khiến bất kỳ ai đọc cũng có thể hiểu là từ sau khi có chỉ đạo này thì công dân, nhà báo sẽ không được ghi hình CSGT đang làm nhiệm vụ? Ngày 26/4, Đại tá Trần Sơn Hà, Phó Cục trưởng Cục CSGT đường bộ, đường sắt (Bộ Công an) đã ký văn bản số 1042/C67-P3 gửi Trưởng phòng CSGT công an các tỉnh, TP trực thuộc trung ương về việc “Giả danh nhà báo ghi hình CSGT”. Trong văn bản này có đoạn: “Luôn luôn nâng cao tinh thần cảnh giác, kiên quyết đấu tranh làm rõ với những đối tượng có lời nói đe dọa, lăng mạ hoặc có hành vi chống đối CSGT đang thực thi công vụ hoặc quay phim chụp ảnh hoạt động TTKS, XLVP khi chưa được sự đồng ý của CSGT đang làm nhiệm vụ. Nếu đúng là nhà báo thì tập hợp thông báo cho cơ quan chủ quản, nếu giả danh nhà báo thì tạm giữ, lập hồ sơ chuyển cơ quan chức năng xử lý theo quy định của pháp luật”. Trong nội dung trên, cho ra hai hướng suy luận và hai câu hỏi nổi cộm: Đây là một kiểu văn bản của một loại quan lại dốt nát, không hiểu biết pháp luật đã cố tình che giấu sự tham lam của bản thân và đội ngũ dưới quyền? Hoặc là đây là một thứ văn bản của người hiểu luật nhưng cố tình che đậy sự sai trái vốn gây nhức nhối trong nhân dân lâu nay của ngành công an giao thông? Có thể nói, cả hai câu hỏi đều có chung một đáp án, đó là: Tham lam và ngu dốt. Chuyện tham lam của giới quan chức Việt Nam thì miễn bàn rồi, nó càng lúc càng tàn bạo, cộm cán và quyết liệt, thậm chí liều lĩnh. Chuyện ngành công an giao thôn ra đứng đường để đón khách, bắt khách bất kì, làm tiền bất kì bằng nhiều kiểu vừa vô văn hóa vừa vô luật pháp lại vừa vô nhân tính thì đầy rẫy ngoài đường. Trước đây, nhân dân còn ngại, sợ, không dám quay phim, chụp ảnh để ghi lại bằng chứng mặc dù không có luật nào cấm họ làm điều này. Còn bây giờ, người dân sẳn sàng đối mặt, sẵn sàng bấm máy để lấy bằng chứng, tố giác tội của ngành công an nói chung và công an giao thông nói riêng. Đã có quá nhiều video trên you tube, trên facebook, trên twitter và nhiều trang mạng xã hội khác phơi bày bộ mặt tham lam của ngành này. Và cũng có không ít các phóng sự, tin ngắn đăng trên các báo trong và ngoài nước phản ánh hiện tượng tiêu cực, thối nát này. Chính vì sự dũng cảm của nhân dân, trong nhiều tháng qua, lực lượng đứng đường của ngành công an giao thông giảm hẳn, thu nhập mỗi ngày của ngành này thông qua việc chặn xe, hù dọa và móc túi dân cũng giảm tỉ lệ. Điều đó khiến ngành công an giao thông đứng trước nguy cơ sập tiệm vì lượng nhân viên quá đông nhưng ngân quĩ thiếu hụt, và nếu để kéo dài “tình trạng” này, sẽ dẫn đến nguy cơ bắt buộc phải chấn chỉnh lại đội ngũ cũng như phương cách làm việc nhằm mang lại hiệu quả đích thực cho ngành công an giao thông. Mà một khi chấn chỉnh theo xu hướng này, sẽ có hàng ngàn công an giao thông bị thất nghiệp và khoản thu nhập mỗi ngày bị eo hẹp, đời sống thiếu thốn (vì vốn quen tiêu xài xả láng bằng đồng tiền bất chính trước đây). Và kinh khủng hơn nữa là sẽ có rất nhiều lá đơn tố giác cấp trên của ngành này. Lý do tố giác sẽ là cấp trên đã hứa để họ ra đứng trạm A, B, C… Z… nào đó để lấy lại khoản mà trước đây họ đã chung chi cho cấp trên. Nhưng cấp trên đã không giữ lời hứa, không cho họ ra đứng đường, số tiền vài trăm triệu đồng để mua trạm của họ xem như mất trắng, buộc cấp trên phải rớt chức để hả giận mà cũng rất có thể là để bản thân họ thăng tiến theo diện thi đua, khen thưởng, trong sạch… Không còn cách nào khác, ông Trần Sơn Hà buộc phải đưa ra quyết định vừa ngu ngốc, vừa trái luật, vừa đi ngược với văn minh như thế. Cái văn bản số 1042/C67-P3 của ông Trần Sơn Hà có ngu ngốc không? Có thể nói là đứng trên góc độ nhân dân hay đứng trên cương vị của đảng Cộng sản Việt Nam vẫn thấy cái văn bản này chứa đầy sự ngu ngốc. Về chuyện nó ngu ngốc cỡ nào thì chỉ cần nhìn vào mức độ trái luật của nó và tính tham lam ẩn chứa bên trong cũng đủ hiểu. Vấn đề cần phân tích ở đây là tính phản phé hoặc phản động của nó. Đứng trên phương diện nhân dân mà nói, nó cực kỳ phản động, bởi nó đã thẳng tay che mắt nhân dân, tiếp tay cho tội ác, phủ nhận sự tố giác cũng như bịt mắt công tâm của dân tộc. Nó mang mục đích bịt tất cả mọi khả năng tố giác cái xấu có thể có trong nhân dân để mặc cho lực lượng công an giao thông tác oai tác quái, cướp trắng giữa ban ngày. Nhưng, khi nó phản động trước nhân dân, những tưởng nó trung thành với đảng Cộng sản, rất tiếc là không phải thế. Nó một lần nữa chơi trò phản phé trước nhà cầm quyền Cộng sản. Nó thẳng thừng phơi bày bộ mặt tham lam của chế độ cũng như nó vạch lá cho công luận xem bầy sâu đang núp bóng cái gọi là công an nhân dân ngay trong giai đoạn mà nhân dân hết sức phẫn nộ nhà cầm quyền, nhân dân đang đứng dậy đấu tranh chống tham nhũng, chống áp bức trong chính sách đất đai, chống bành trướng Trung Cộng. Một bước khác, nhân dân đang kêu gọi dân chủ, nhân quyền… thì cái văn bản này ra đời, chỉ đóng vai trò chọc giận nhân dân, khiến cho con thuyền “lãnh đạo đảng” càng mau bị dòng cuồng lưu nhân dân lật đổ. Như vậy, không gọi là phản phé thì gọi là gì? Và đến đây, có thể dễ dàng nhận ra rằng vì tham lam và ngu lâu, dốt bền, thỉnh thoảng vẫn có vài lãnh đạo ngành của chế độ Cộng sản xã hội chủ nghĩa đưa ra một quyết định vừa có tính chất phơi bày sự ngu dốt, phản động lại vừa phản phé ngay vào kẻ đã sinh ra và nuôi lớn nó. Thế mới là khó! Không chừng, sau cái văn bản này, Phó Cục lại lên làm Trưởng Cục, vì sao? Vì công an bất cứ ở khâu nào cũng là quả đấm thép của Bộ Chính trị, không bảo vệ nó, thăng tiến cho nó chẳng lẽ bảo vệ mấy thằng chụp hình bố láo hay sao?