Là
chuyện thật 100%, ghi lại theo lời kể của đứa bạn đang là phó công an phường
Khuya thứ bẩy, đang ngồi trực ở trụ sở bỗng thấy có tiếng gõ cửa và một cô gái bước vào:
Khuya thứ bẩy, đang ngồi trực ở trụ sở bỗng thấy có tiếng gõ cửa và một cô gái bước vào:
- Chào anh
- Chào chị, chị vào đây có việc gì?
- Em chả có việc gì, khuya rồi, thấy phòng anh đèn sáng thì em vào. Em vào thôi chứ chả có việc gì sất.
- Này, chị ở đâu mà cơ quan người ta thế? chưa cho vào mà đã tự ý đẩy cửa vào, thế là thế nào?
- Chả thế nào cả anh ạ.
- Chị ở đâu, tên gì, và có việc gì cần trình báo?
-
Ơ cái anh này, anh hỏi ngẫn bỏ mẹ, em đã bảo là không có việc gì rồi.
Nhưng anh đã hỏi thì em trả lời vậy, em là gì cũng được, bất kể cái tên
nào. Còn em ở đấu á? Em ở bên kia đường (chỉ tay sang bên đường), được
chưa?
- Này chị ăn nói cẩn thận, đây là cơ quan công an?
-
Công an thì sao, công an thì cũng là người mà. hihihi. Em nói thật nhé,
em là gái bán dâm, em chuyên đứng bên kia đường đón khách.
- Sao?
-
Em chuyên đứng bên kia đường, nhưng hôm nay đen quá, từ chiều tới giờ,
mấy tiếng lận, chưa có khách nào. Đen như quạ, em đã đốt viá mất mấy tờ
báo mà vẫn đen. Hay là em có ý này, anh cũng đang buồn, anh đi hộ em
nhé?
- Này, chị ăn nói cẩn thận,
-
Để em nói nốt đã, anh đi hộ em đi, em lấy một nửa thôi, 100 k thôi, tàu
nhanh hay chậm thì tùy anh, sao cũng được? Làm ơn đi mà?
- Mời chị ra ngoài.
-
Đến nước này thì em nói thật, nếu anh đi em chỉ lấy 100k, từ sáng tới
giờ em chưa có gì vào bụng đâu. Em, em rất đói. Anh đi hộ em đi?
- Này, tôi nói lần cuối, mời chị ra ngoài cho.
- Em cũng nói thật là em không ra, em không ra đấy, anh làm gì được em nào? cứ giỏi thì đụng vào em đi?
- Chị thách tôi đấy à?
- Em không thách đâu, em nói thật đấy. Em không ra.
- Vậy chị muốn gì?
- Ha ha, em muốn gì à? em muốn có tiền để có cái gì đó nhét vào bụng.
- Đây...
- Đây, không có phải không? Nói luôn cho nó vuông nhé, anh không đi hộ em thì cho em 5 chục.
- Hả?
- Cho em 5 chục. Em đói, em xin anh 5 chục mua bát phở.
- Không có.
-
Anh phải có, anh mà không cho, 5 phút nữa em vã, em sùi bọt mép, em
giãy đành đạch ra đây là anh chết đấy, em kêu lên là anh chết đấy. Nào
cho không?
- Hừm...đây, rồi biến đi.
- Vâng, em cực chẳng đã mới phải xin anh, em cám ơn.
- Thôi khỏi cám ơn, chị đi đi, lần sau đừng vào đây nữa.
-
He he, em vẫn là người mà, phải cám ơn chứ, nhưng em không hứa trước
đâu đấy. Hẹn gặp lại anh. Anh thật tử tế. Giờ thì em phắn đơi.

Một nét chấm phá cho bức tranh xa hội XHCN
Trả lờiXóa